Vừa hận vừa tội cho "vợ hờ" 4 năm của chồng

Chuyên mục 'Tám', người gửi yly, 23/8/13.

  1. yly Administrator

    Mình chẳng biết phải làm gì vào thời điểm này? Mình chỉ biết ngồi nhà chăm con rồi than thở rồi buồn rũ rượi rồi lại bật khóc như 1 con khùng. Có lẽ trên đời này không có ai như mình đâu nhỉ, có chồng mà cũng như không có chồng.

    Có lẽ cuộc hôn nhân nhàm chán và bế tắc như bây giờ là do mình tạo ra thì phải? Mình là 1 đứa con gái nhút nhát ít nói. Từ ngày tốt nghiệp cấp 3 xong, mình lên cái đất Sài Gòn này ăn học. Và mình gặp chồng mình - người yêu đầu tiên và cũng là chồng hiện giờ của mình.

    Thấm thoát mà cuộc hôn nhân của mình cũng gần 5 năm rồi. 5 năm trôi qua, vui có, buồn có, nhưng nhiều nhất có lẽ là sự lừa dối và nước mắt mà chồng dành cho mình. Nhưng mình không thể trách chồng mình được. Tất cả cũng chỉ vì tính ít nói, nhút nhát, hay sợ sệt của mình mà ra.

    [​IMG]
    Mình chẳng biết phải làm gì vào thời điểm này? Mình chỉ biết ngồi nhà chăm con
    rồi than thở rồi buồn rũ rượi rồi lại bật khóc như 1 con khùng.


    Lần đầu khi biết chồng có người con gái khác ngoài mình là giai đoạn cuối của tình yêu. Lúc đó tụi mình chuẩn bị kết hôn. Khi biết sự việc này, tay chân mình bủn rủn. Mình đã khóc rất nhiều.

    Rồi mình nói chuyện với anh. Anh bảo chỉ qua đường thôi và anh nói nhiều điều nữa. Vì yêu, vì tin và cũng vì mình nghĩ “trai đẹp” nào mà chẳng lăng nhăng, đàn ông nào mà chẳng thế, vậy là mình bỏ qua để về làm vợ anh. Để rồi, suốt quãng thời gian làm vợ, mình luôn sống trong bất an và sợ sệt. Không biết hôm nào anh sẽ dối lừa mình. Không biết cuối tuần nào anh sẽ bỏ rơi mình? Và không biết khi nào anh lại nói dối mình để đi “công tác” với người ta?

    Và giờ là đã 5 năm mình sống trong nỗi sợ ấy đến nỗi khi thấy tin nhắn yêu đương hay hành động lạ của anh, mình không còn khóc như trước nữa. Mình chỉ thấy trong lòng tràn ngập nỗi buồn. Nước mắt mình rơi không phải vì anh mà vì thấy mình quá tệ. Tại sao mình lại “hành” bản thân mình đến nông nỗi này?

    Năm 5 trôi qua, bao nhiêu ức chế, bao nhiêu câu hỏi cứ dồn nén, dồn nén cho đến giờ. Và hiện tại, mình cũng không thế nói ra với chồng. Vì nói ra câu nào là anh bỏ đi, hoặc im lặng mất tích. Không bao giờ anh chịu ngồi nghe mình nói, lựa thời điểm “tốt” để nói cũng không được.

    Anh cứ lấy công việc ra mà ngăn những câu hỏi, những thắc mắc của mình. Mình chẳng biết phải làm thế nào với anh. Chẳng biết làm sao để anh ngồi nghe mình nói dù chỉ 1 lần. Và rồi mình chỉ biết gửi tin hoặc viết mail cho anh.

    Nghe thật buồn cười, nhưng đó lại là sự thật. Vợ chồng cùng ở chung nhà, ăn chung mâm, ngủ chung giường, nhưng không thể “trao đổi, chia sẻ” như những cặp vợ chồng khác. Nếu có thì chỉ là những câu chuyện vui, toàn chuyện thiên hạ, còn chuyện vợ chồng thì bó tay. Đã có lúc mình không chịu được nữa, mình lớn tiếng cãi nhau với anh thì má chồng lại hỏi chuyện: "Có chuyện gì vậy, nó đi làm về mệt mày con nói nhiều này nọ", thế là mình lại im.

    Còn giờ, thì mình không biết có nên rời khỏi cái nhà này không? Hàng ngày mình cứ phải nhìn chồng “đi làm” với bồ nhí, về nhà thì game, xong lại chúi đầu vào công việc. Mình hỏi thì chồng cứ nhăn mặt ra cau có bảo mệt. Thế là mình lại im, chỉ biết khóc. Mình chỉ biết lặng lẽ chăm con, chơi cùng con. Mình buồn lắm. Dù sống chung với ba má chồng, được ông bà thương yêu, nhưng mình luôn thấy tủi thân khi có chồng như vậy.

    Mấy hôm nay, lên đây mình vô tình đọc được 1 bài tâm sự của một bạn đọc. Lạy chúa, nó rất giống với “tâm sự” của người thứ 3 đã và đang yêu chồng mình. Mình không biết cô ta muốn gì, muốn khoe khoang gì, tự hào gì, khi yêu chồng mình 1 khoảng thời gian tương đối dài?

    [​IMG]
    Mình cũng đã nói chuyện với cô ta, nhưng có lẽ cô ta rất yêu chồng mình.
    Cô ta yêu chồng mình đến nỗi mù quáng như mình thì phải?


    Mình cũng đã nói chuyện với cô ta, nhưng có lẽ cô ta rất yêu chồng mình. Cô ta yêu chồng mình đến nỗi mù quáng như mình thì phải? 4 năm cô ta làm vợ hờ của chồng mình, cùng chồng mình làm bao nhiêu việc. Do đó, mình vừa thấy tội, vừa thấy hận cô ta.

    Mình hận vì nếu anh yêu cô ta thật thì nên li dị mình đi. Vì mình đã từng đưa đơn cho anh, nhưng anh xé mất. Mình hận vì cô ta cứ luôn “thông đồng” cho hành vi ngoại tình của chồng mình. Cô ta cứ luôn “nuông chiều” anh để rồi không người phụ nữ nào được hạnh phúc trọn vẹn cả.

    Còn bây giờ, mình muốn đi về ngoại, nhưng lại sợ về bên ấy con mình không được sống đầy đủ như ở nhà nội. Thế nên mình cứ ngập ngừng mãi. Mình chỉ biết ngồi nhà chăm con, chờ ngày gửi con vào nhà trẻ để đi làm lại, để không phải phụ thuộc vào ai, để không phải tủi thân và ức chế nữa. Nhiều lúc mình thực sự không biết phải làm gì?

    [​IMG]
    Nguồn: ngoisao. vn​


    Các bạn có thể tham khảo thêm vật tư sản phẩm ngành kính chúng tôi

    Wed site : http://kinhcuongluchanoi.vn/

    Báo giá kính cường lực
    Báo giá cửa kính cường lực
    Báo giá cửa lùa kính cường lực
    Báo giá cửa nhôm kính Việt Pháp
    Báo giá cầu thang kính cường lực
    Báo giá lan can kính cường lực
    Báo giá cabin tắm kính cường lực
    Báo giá cửa nhựa lõi thép
    Báo giá kính mầu ốp bếp

    Web site :http://kinhcuongluc.comfor.vn/

    Báo giá kính cường lực
    Báo giá cửa kính cường lực
    Báo giá cửa lùa kính cường lực
    Báo giá cabin tắm kính cường lực
    Báo giá lan can kính cường lực
    Báo giá cầu thang kính cường lực
    Báo giá cửa nhôm kính Việt Pháp
    Báo giá cửa nhựa lõi thép.

    Web site :http://kinhhanoi.vn/

    Báo giá kính cường lực
    Báo giá cửa kính cường lực
    Báo giá cửa lùa kính cường lực
    Báo giá cabin tắm kính cường lực
    Báo giá lan can kính cường lực
    Báo giá cầu thang kính cường lực
    Báo giá cửa nhôm kính Việt Pháp
    Báo giá cửa nhựa lõi thép.

    Chia sẻ